Requiem for a dream

“Tao và đứa em gái cùng bật phim lên xem, được 5 phút thì nó bỏ đi và 30 phút sau quay lại rồi mắt dán chặt vào màn hình không thoát ra nổi. Bọn tao gần như nín thở và tối hôm đó nó quyết định hủy bữa tiệc với đám bạn để ở nhà. Một cảm giác buồn sững không thốt nên lời”

(Một Youtuber)

Giống như đôi mắt giãn tròng vì kích thích, mở toang khi thuốc len lỏi qua ven chui vào mạch máu lan khắp cơ thể khiến nhân vật chính bùng nổ trong đê mê, tôi cứng người lại khi bộ phim dần tăng dần tiết tấu. Bi kịch tiến dần theo vòng xoáy ốc không thể kiểm soát nổi của các tuyến nhân vật trong Requiem for a dream khiến tôi không khỏi giật mình trong sự cứng đờ và sợ hãi, sợ hãi khi biết rằng mình rất có thể là một trong số đó.

Requiem for a dream (Nguyện cầu cho một giấc mơ) là bộ phim kinh dị tâm lý do Darren Aronofsky (đạo diễn của Black Swan) viết kịch bản và sản xuất dựa theo một tiểu thuyết cùng tên. Được đề cử Osar cho hạng mục Nữ chính xuất sắc nhất và chiếu tranh giải liên hoan phim Cannes năm 2000, nó còn là một trong những bộ phim đầu tiên đưa chủ đề nghiện ngập lên màn ảnh theo phong cách kết hợp giữa siêu thực và hiện thực với nhạc phim dồn dập và cách dựng phim cắt lát đầy ám ảnh.

Vòng xoáy xuyên thế hệ của các con nghiện ở đảo Coney

Requiem for a dream khai thác song song 4 tuyến nhân vật nghiện các loại thuốc khác nhau từ thuốc giảm cân (chứa đá), heroin và cocain. Câu chuyện diễn ra ở đảo Coney, Brooklyn-nơi thuốc phiện dễ lấy và đẩy mỗi người vào vòng xoáy phụ thuộc của riêng mình. Nhân vật chính, Harry Goldfarb là một con nghiện điển hình có mộng “làm lớn”, buôn thuốc lấy tiền từ các tay to với sự trợ giúp của cô bạn gái Marion và gã ban thân Tyrone. Trong khi đó, mẹ hắn vốn đã già thì bị ám ảnh bởi hình ảnh hồi còn trẻ, sự cô đơn và cơn nghiện truyền hình đã đẩy cơn cuồng giảm cân của mình đến cực độ và dẫn đến chứng hoang tưởng ngày càng nặng để rồi kết thúc trong nhà thương điên.

Ai cũng biết nghiện ngập là xấu và có mường tượng nhất định về cơn phê thuốc cũng như số phận tuyệt vọng của những tay dính heroin, nhưng thực sự hình dung sâu sắc những giai đoạn cũng như diễn biến tâm lý mà những con nghiện trải qua thì không dễ. Một cách vô thức, ta tự tách mình ra khỏi “chúng”. Thế nhưng, trong Requiem for a dream, “chúng” là tập hợp các nhân vật bình thường đa dạng về giới tính và lứa tuổi và mang trong mình những nỗi bất an thường thấy mà ai cũng liên hệ được – Harry muốn chứng tỏ mình cho mọi người, Marion tìm thấy sự khẳng định trong tình yêu với anh, Tyrone cuốn vào cuộc chơi với bạn thân còn mẹ hắn thì cô đơn và ám ảnh về quá khứ, hi vọng việc mình giảm cân, được lên truyền hình và giới thiệu cho tất cả về chồng và đứa con (mà bà luôn khao khát trong tuyệt vọng) sẽ ra đâu vào đấy của mình.

Đó là một tuyến nhân vật rất khác thường song cũng rất bình thường, để rồi khi thảm kịch xảy ra theo chiều trôn ốc, ta không khỏi giật mình. Khi nhân vật chính lôi hắn và những người xung quanh mình xuống đáy bùn, chìm sâu hơn trong hoang tưởng vì thực tế đang trở nên tàn nhẫn phũ phàng với tốc độ không cưỡng lại được, người xem có thể cảm nhận được mình trong hành trình đó.

Những lát cắt ám ảnh của thực tế và ảo vọng

requiem_for_a_dream

Hình ảnh được chọn làm Poster phim được cắt ra làm đôi rất giống với cách dựng hình ở nhiều đoạn trong phim. Phía trên là đôi mắt mở to đê mê vì phê thuốc, phía dưới là hình ảnh đẹp đẽ trong giấc mơ hoang tưởng. Hình ảnh trong “giấc mơ” đó càng đẹp bao nhiêu thì thực tế lại càng đáng sợ bấy nhiêu vì khi độ nghiện ngày càng tăng, tình trạng thể chất, tài chính cũng như độ liều lĩnh và tuyệt vọng của tên nghiện thuốc đã bị đẩy đến mức không thể tệ hơn.

Cách dựng phim không dễ đoán của đạo diễn đòi hỏi người xem tập trung cao độ để hiểu và để rồi, trong dòng chảy đó, có những khung hình đã trở nên ám ảnh.

 

mariom

 

Sau khi Harry thất bại và không thể kiếm được Heroin, Mariom không còn lựa chọn nào khác ngoài đổi tình dục lấy tiền. Cuộc trao đổi từ bẩn thỉu (đầu tiên Mariom ngủ với một tên bác sĩ tâm lý mà cô ghê tởm và bị hắn hành hạ như một con thú) đến tuyệt vọng và đau đớn. Trong khung hình trên, người cô đầy mồ hôi và tóc xõa rũ rượi trong một sex show tập thể hạ cấp mà cô phải tham gia để đổi lấy it bột trắng từ tên buôn ma túy duy nhất mà cô biết. Về nhà Mariom nhỏ bé co quắp trên chiếc ghế bành mà hai người từng làm tình, ôm lấy gói bột, chiếc quần đen đã ướt đẫm tự bao giờ.

tumblr_m8ze12gep81rzqszwo1_1280.png

Tyron nhăn mặt khi nhìn thấy cánh tay đã gần bị hủy hoại của Harry vì tiêm chích. Cậu giục bạn mình vào bệnh viện ngay lập tức, còn Harry thì chích thêm một phát nữa vào hố đen sâu hoắm đó, vừa chích vừa rên rỉ về đau đớn.

Hố đen xấu xí, với tôi, như một cánh cổng giữa thực tại và ảo vọng, và chính nó cũng đang dần chết khi hai thế giới đến mức cực điểm của riêng nó.

 

tumblr_nvyjek17nc1sorugao1_500-1

 

“Khi nào anh về nhà?

Sớm thôi”

Cả Harry và Mariom đều khóc, khuôn mặt trang điểm kĩ chuẩn bị cho cuộc sex show mà cô ghê tởm đã bị ướt nhòa bởi dòng nước mắt trong khi Harry co lại trong trại giam.

Thông minh hay tử tế?

Tối qua Trương Anh Ngọc, phóng viên của Thông Tấn Xã Việt Nam tại ý có nói

screenshot

Đó là một câu nói ngắn gọn không kèm ngữ cảnh, không có giải thích của khổ chủ nên mỗi người có thể hiểu theo nhiều cách khác nhau mà để bàn luận sâu hơn cần hiểu

  • Thông minh là gì?
  • Tử tế là gì?
  • Thông minh và không tử tế thì sao?
  • Tử tế nhưng không thông minh thì sao?
  • Thông minh và tử tế cái nào quan trọng hơn?
  • Tử tế một cách có dụng ý (do thông minh) có khác gì với tử tế tự nhiên, và có cần phân biệt hai cái này hay không? Tử tế có dụng ý liệu có còn là tử tế nữa hay không?
  • Cái thông minh mà anh Ngọc đề cập là thông minh nói chung hay nói về những người biết cách làm lợi cho bản thân một cách tối đa dựa trên những gì mình biết (khôn ranh)?

Vì đây là một chủ đề đã được nhiều nguồn thông tin bàn luận nên mình sẽ dịch và tổng hợp lại

(Havard Business Review)_Câu chuyện của Jeff “Bà đã mất 9 năm tuổi thọ”

Bài viết của tác giả tên Jeff trên HBR có đan xen nhiều câu chuyện, trong đó có kể về một chuyến road trip của anh lúc mới chỉ là một cậu bé 10 tuổi khi đi cùng ông bà mình. Bà hút thuốc trên xe làm cho Jeff chịu hết nổi. Ngồi ở hàng ghế sau, cậu bắt đầu tính toán xem mỗi ngày bà hút bao nhiêu điếu, tác hại của từng điếu rồi hùng hồn tuyên bố đầy đắc thắng “Bà biết không bà đã mất 9 năm tuổi thọ rồi đấy”

Tính toán của cậu bé có thể chính xác nhưng phản ừng của bà cậu thì không lường trước được. Nghe vậy, bà bật khóc. Ông cậu yêu cầu cậu bước ra ngay lập tức và nói “Jeff, đến một ngày cháu sẽ hiểu rằng tử tế quan trọng hơn thông minh

Với Jeff, cậu đã thắng khi chứng minh được quan điểm của mình bằng những con số khó cãi, nhưng cậu đã không lường trước được câu nói đó có thể gây tổn thương như thế nào cho bà mình và rút cục thì cậu mất cả hai – khoảng thời gian vui vẻ trong chuyến Road Trip của cậu và cả ông bà mình, kèm một vết sẹo tinh thần do câu nói của cậu gây ra mà có thể không bao giờ tẩy xóa được.

Tuy nhiên câu chuyện trên lại có một lớp lang khác cần suy nghĩ – phải chăng câu nói thẳng thắn của cậu lại có thể khiến cho bà cậu giật mình mà bỏ đi thói quen hút thuốc có hại và khiến bà sống lâu hơn vài năm nữa?

Hành động của cậu trông có vẻ không tử tế hoặc tử tế, nhưng quan trọng mục đích của cậu là gì. Một mục đích tử tế có lúc lại được thực hiện bằng những hành động trông có vẻ vô cùng tàn nhẫn.

(Dalai Latma)_Tử tế chính là ích kỉ một cách thông minh

Con người vốn là một loài động vật ích kỉ. Hầu hết hành động của con người xuất phát từ động cơ cá nhân. Nếu việc gì không có lợi, chúng ta sẽ không làm và một cách bản năng, chúng ta tử tế trước tiên với những người nằm trong mối quan hệ gần nhất với bản thân (gia đình/ bạn bè)

Tuy nhiên con người không tồn tại độc lập mà tộn tại trong mối quan hệ tương hỗ với những cá nhân khác. Vậy nếu xét theo quan điểm vị lợi từ một cái đầu lạnh tanh thì cái nào có lợi hơn – tử tế với người khác có đem lại lợi ích cho bản thân hay không? Sự vận động thú vị đó rất giống với ý kiến của một bạn gái mình quen trên mạng (và mình vẫn đang chờ bạn phân tích sâu hơn)

screenshot001

Mình vẫn nhớ một năm trước mình có ở trọ với một chị gái sống với tư tưởng này một cách cực đoan. Câu cửa miệng của chị là “Bạn bè rút cục là để nhờ vả lẫn nhau hết”. Vì làm bạn trên cơ sở như vậy nên mặc dù an toàn vì có nhiều sự trao đổi lợi ích giá trị, sự tin tưởng thuần túy của chị lên người khác gần như bằng không.

Liệu nên xem xét tư tưởng này như thế nào? Hãy cùng nghe Dalai Latma phân tích nhé.

wise-selfish

Vốn người nổi tiếng thì hay bị tấn công, có không ít người đã lên tiếng chửi Dalai Latma là một kẻ ích kỉ khổng lồ. Tuy nhiên chính ông đã phân tích để bác bỏ luận điệu đó. Ông không khuyến khích chúng ta cần hi sinh bản thân vì người khác mà sống trên một nền tảng bền vững hơn khi nhận ra lợi ích cá nhân phụ thuộc rất nhiều vào mối quan hệ tương hỗ người người. Về mặt này thì cô bạn gái mình biết cũng có ý tương đồng khi bạn nói “Nếu thông minh mà không tử tế thì lợi ích đạt được chỉ là nhất thời mà thôi.

Mình cũng có thể liên hệ với môi trường mình từng làm việc ở vịnh Hạ Long. Tại đó có rất nhiều tàu ngủ mang lại lợi nhuận nhanh và nhiều cho những nhà kinh doanh. Ai cũng háo hức săn con mồi béo bở này, làm đầy vịnh bằng khói thải. Họ là những chiến lược gia thông minh nhưng ngược lại rất ngu xuẩn vì ai cũng cố để thu gom lợi nhuận nhiều nhất cho bản thân mà quên rằng khi vịnh bị phá hủy, họ sẽ không còn lại gì cả cho chính bản thân mình.

Nhưng thực tế có lẽ phức tạp hơn như vậy. Trong trường hợp lựa chọn giữa hai hành động – có lợi cho người khác nhưng mâu thuẫn lợi ích cá nhân chúng ta sẽ chọn cái gì? Ví dụ trong chương  trình tuyên truyền quét rác chúng ta có thể tham gia vì nhận thức được lợi ích của nó (bảo vệ môi trường mà bản thân đang sống) nhưng trong một chuyến trekking mệt mỏi chúng ta có sẵn sàng vứt đi vài chai nước để giảm đi gánh nặng trên lưng?

'According to this load analysis, we're overweight by one hundred and fifty pounds. Any suggestions?'
‘According to this load analysis, we’re overweight by one hundred and fifty pounds. Any suggestions?’

Câu chuyện cổ điển về một nhóm người sống sót trên một con thuyền có rất ít đồ ăn thức uống mà rút cục họ ăn thịt lẫn nhau thường được lấy ra làm ví dụ. “Cá lớn nuốt cá bé”, chúng ta hay bảo nhau như vậy.

Về cơ bản xã hội nói chung không nhất thiết là mô hình phóng to của con thuyền đó trong đó sự tồn tại của người này chính là sự đe dọa trực tiếp đến sự tồn tại của người kia. Trong xã hội bình thường, mỗi cá nhân đều có thể sản xuất ra một giá trị nào đó để đem lại lợi ích chung (khác với con thuyền lênh đênh mà lượng lương thực là cố định).

ích kỉ hay nha thân luôn là một câu hỏi thật khó trả lời mà có lẽ chỉ dựa vào câu nói của Dalai Latma là không đủ.

(Còn tiếp, hi vọng thế)

“Life is short” and the tragedy of existential nihilists

quote-i-ve-been-running-a-full-marathon-every-year-for-more-than-20-years-and-my-record-is-haruki-murakami-20-92-13

I look at young beautiful girls and I think, if I were them, knowing that I would get older in just a few years, I would be unable to bear it. I’d rather die

There are just a few pages of the book, I don’t wanna finish it.

Why?

Knowing that that talented person will die, that life is meaningless

Those are just a few expressions from a young and talented person I interact recently, and since that person is highly smart whose knowledge surpassing many people I know, I am highly attracted to him. Having a wise  soul to talk with is a a bliss (well, still).

Yet, deep down inside, I ask myself “What is wrong? What is REALLY going on?”

Whatever you choose to believe in, you are right

b1fdd35311e129717197a9adaf34ca23

One of the question I asked him is

Do you read to expand your mind or do you read to solidify your worldview?”

And to me, this is highly important. When we have a certain set of believes and values, we have the habit, momentum and tendency to solidify those. Encountering other sets of values will create cognitive dissonance. The social circle we surround ourselves with are often people who share the same beliefs. Obvious right? Birds of the same feather flock together.

We are also living in information era in which whatever we want to believe in, there is evidence to support it, then after gathering evidence, we choose groups that are like us to belong. Security and comfort are there.

What if we live forever and the dilemma of morality

Some people facing quarter-life crisis often take those images as examples

1cccbbe243431530131c24f9e7180d42

Kurt Cobain, somehow, happens to be taken as inspiration by a lot of people I know. He possesses that sad and unique look which makes him different from others. When we face identity crisis, we seek solution by “being different”, and the talented people with tragedy or sad endings are perfect examples to console us

See, even people like him have to die anyway

or

Kurt Cobain also thinks so

Or the ones with motto “life is meaningless” may take the picture of Steve Jobs when he was dealing with illness to immerse in

12227232_10153195515021596_6436868944970183004_n

They look at the picture and think “Well, a lifetime, no he is going to dust anyway. A significant like that will end up dying. What is there for me?”

But don’t forget that the question of morality and death stick with those people even more than us. The one who are enjoying the achievement right now feel the fear of death more acutely than us since they have so much to lose.

quote-i-ve-been-running-a-full-marathon-every-year-for-more-than-20-years-and-my-record-is-haruki-murakami-20-92-13

steve-jobs-quotes-on-life-and-death-remembering-that-ill-be-dead-soon-is-the-most-important-tool-ive-ever-encountered-to-help-me-make-the-big-choices-in-life
“Life is short so we should maximize it”, not “Life is pointless so why live?”. Using the same premise of morality but do you see the difference? Take your stance because your thoughts and actions will revolve around the belief you choose.

A lifetime of human being is not long but not short either. If we are suddenly given the magic to live forever, maybe more people will commit suicide for experience saturation. 365 days multiplies an average of 60 years contain in it millions of moment of drinking coffee, talking with people we love, bliss of creativity, bliss of exploration. That lifetime also contains millions of moments of sadness and contemplation such as what I am feeling right now so I can sit down and reflect on it, hence afterwards I can enjoy my life in a much clearer and deeper way.

I am 25, and yes, I will just get older over time, to the point I can barely walk. But I don’t want to live every moment immersed in that thought to a degree that nothing around me matters. Mortality should be a motivation to live better, not the other way around.

We are not special?


Another premise that existential nihilists often use is that “No one is special”, and “even people who are, die and will be forgotten”. But we forget we are living based on foundation and legacy of generations preceding us. The laptop we are typing on, coffee, electrecity, the bread we use, kitchen utensils. There are hardly nothing around us that are not results of labour of millions of people like that, the special and non-special, the ones that already died whose legacy still affects us.

You are special because you inspired me to reflect on this topic which may change my worldview forever, and to my turn, I will affect people around me with that worldview. Do not deny the ripple effects we have on each other as human beings.

Scary huh? Deal with it.

P/S: Some reactions I get from expressing this

After expressing this in social networks, an American friend of mine sent me this article

https://www.farnamstreetblog.com/2014/05/hunter-s-thompson-to-hume-logan/

Who is Hunter Thompson and what does he have to say about this? Is he himself a nihilist? Let’s find out together.

Noise in the air

Coming back from a cafe with my friend, a nonsense ambiance  lingers in the air. What have we talked about? Many things. And at the same time, nothing. You were there with your friend, and both of you stayed there like rocks. Coffee dripped slowly from the filter, it was raining outside. At the corner, the TV was broadcasting a football match. There are noises all around, we are also making noise, but there is the undeniable void that after sensing it, you cannot stand sitting there anymore and decided to go home. I didn’t care enough to go back, so I stayed.

Do you have time?

bryant-mcgill-you-have-time-9w3e

One of the questions we often ask each other when we want to meet is “Do you have time on this/ that day?“, and more often than not, the answer is “Sorry I have …to do on that day“.

“Do you have time?” itself is a meaningless question. We always have the same proportion of time that we have control to manage. Other than work obligations, we decide when to eat, sleep, hang out, exercise. We have the options to say yes or no with people we want to meet and the power to reach out or reject networking. We can spend hours for a stranger we just met and just 10 minutes with somebody else, using time as an excuse.

Instead of asking “Do you have time?”, why don’t we state the reason we want to see each other?

“I miss you, can we meet?” 

“I feel lonely. I need somebody to talk. Can you talk with me?”

“Can you MAKE time for me?”

It is very simple is it? We talk because we want to share something, or because we just need to be around somebody to reduce loneliness, or we miss that particular person, or we are worried about something.

 

Yet, we rarely say this, perhaps partly because a “NO” answer will hurt. After stating our reason to meet, a NO is a rejection to that particular reason, compared to classic question “Do you have time” when a “I am busy” is enough to cover whatever really going on.

“When you do have time?”
NEVER” (Actually, I ALWAYS have. What a stupid question. I just don’t have time for YOU because I DON’T want to, but you don’t wanna hear it, NEITHER do I).

Formula of meaningless conversations

We are not born to be good conversationalists, and we don’t have to level up our skills. People talk a lot about soft skills and tactics to connect with people, while in fact, there are 2 main factors

Curiosity and sincerity

If we are curious (either because we are naturally curios or because we personally care) and sincere, conversations will flow. We will be curios enough to cross the awkward silence and be sensitive enough to read that facial expression, to break that wall of others. If we are curios enough we can read between the lines and not just focus on words.

In turn, sincerity helps us to open up. Sadly most of us come to talk with our walls shut and without either willing to express or curiosity to explore, we reach external distractions. And there are always distractions.

Many of us come to conversations and being either

Advice giver (plz, just shut up, and do you know that Quora is much better than you as an advice giver?)

Mr/mrs/ms.know-it-all

Noise maker (talking nonsense to fill the void)

Why can’t we be listeners? Just shut up and listen. We listen by ask questions, if there is silence, ask more.

Don’t blame smart phones

2 years ago, a guy named Gary Turk from England made a wave all over internet with a meaningful and poetic video named “Look up“. The video does an excellent job as stating the lonely state of people immersed in online world more than real world

“I can’t stand to hear the silence of a busy commuter train
When no one wants to talk for the fear of looking insane
We’re becoming unsocial, it no longer satisfies
To engage with one another and look into someone’s eyes.

And no matter how beautiful and true the poem is, smart phones are never the real reason.

Devices just make it EASIER for us to escape to another world when the real presence of another or several human beings around us does not trigger any connection. When we feel the urge to reach out smart phones or when you see somebody does, it is a good SIGN that there is something wrong with the interaction. It is like cat and mouse game, the mouse is bored and there is fascinating piece of cheese over the corner. Internet is like a huge piece of cheese, and endless source of entertainment.

And when somebody does that, we get discouraged to continue and stop trying altogether. Opps. Game over.

Face-to-face interactions only make sense if there is resonance, relevance, echo. If we are not willing to do that by asking questions and answer honestly, then do not blame smart devices for stealing others’ attention.

If we cannot connect offline, online connections will replace it. When that comes, don’t blame internet. Blame ourselves.

Because, wait, we can look down too ha ha.

 

Is Immanuel Kant boring?

Attracted to him for being the first Vietnamese majored in philosophy I found, I was determined to explore. “What’s behind this small group of young Vietnamese whose interest of gathering every 2 weeks to discuss on ideas of dead people? How are they different from others?”.

But he seems not to talk much, which makes me even more curious

3339e8eea588d0953d67065e88e7927d_480– Who is in your profile pic?

– Chrollo Lucilfer. A bookaholic leader.

– Is he a lone wolf?

-According to Google?

-No, according to my imagination.

In fact, Lucifer is a fictional character, bookworm, calm and charismatic. He is also the leader of a gang and known for staying calm in stressful situation.

“- So you wanna be like him?

-Uhm I like him and perhaps so, apart.

– What type of people are you attracted to?
-You don’t mean sexually?

-I mean in general, just curious. Sorry.”

-Immanuel Kant. Sorry for boring answer.

capture

So this afternoon he decided to resume the conversation with me and in the meantime, I became too intruding that he decided to remain silent, for a while. “Perfect”, I thought. “This is a person with high standards, I just annoyed him.” I like people who hate me or find me annoying (part of it is intentional illusion). And why not? This is a great way to increase pro activity and relevancy in exploring philosophy.

“I will read about Immanuel Kant and get back to you.

I think you will give up.

You are partly right. I am an impulsive person. But I have a way to get myself engaged, through writing. I will get back to you with a blog post

To be fair, people are motivated  by meaning and relevance. When we invest time in studying thoughts and biography of people living hundreds of years ago, the first question I have in mind is “How is this person relevant to today’s world?“, which will boils down to its relevance in our thoughts, actions, and interpretation of the outside world.

Imannuel Kant 

 

How is Kant relevant to today’s world?

capture

capture

(To be continued…)

 

 

 

First Tinder Experience

So that moment comes. 2AM, and I was still too bored and stuck to sleep. In the afternoon I already rode my bicycle to the park and jumped rope like a pro. I drank the best coconut juice ever. Looking at the mirror, I pat myself on the shoulder, thinking “You look great girl”.

And still here I am, 2 AM, rolling phone, feeling exactly like what Louis told in his hilarious interview that a friend sent me

Screenshot

So I thought “Hmm is there anything I haven’t tried yet?”. Tinder, yeah. For a moment I pity myself “Come on girl, Tinder is for desperate dudes”, but due to my personality, the more sb denies me for anything or the more I deny myself anything, the more I wanna do it.

So I set Tinder up. It required me to connect to Facebook and in a few seconds, a GPS was triggered, scanning people in the vicinity (you can change the area up to 80km, depending on how lazy you are).

I felt so powerful. In an instant images of different dudes popped up, varying from muscular sporty type to an Asian doing selfie or a classic guy in front of Machu Pichu. There are also Viet girls aging 19 and Viet boys either look very young or very smart. I can “like”, “super like” or just swipe  over, “Nanh, next. next”. It is very much like a buffet. Sometimes I have 20 matches in hand (and same with others), so when 1 candidate sends me a message and says something like

Hi. Nice to meet you”

I don’t answer anymore. I think it would take time, so I just swipe =)))

When  sb likes me back, we are “matched” and the conversation can be initiated.

I had 2 conversations last night in which my role was switched dramatically

In Tinder, you either neg or be negged.

The first guy was Vietnamese, 30 something, working in an enterprise something, and he started by asking me about my hobbies, then we moved on to talked about psychology – flow, workaholism.Hmm, my field. I dominated the conversation until he said

“Bye”

and I was like “WHATTTTT??????”

When I went to Tinder I expect to charm people you know, ha ha. Rejection is out of expectation. That moment I like Incredible Hulking screaming. No, two, two incredible Hulk screaming next to an active volcano. Hmm, Now I am not only bored but also angry, if that combination turns to something, it will be called revenge.

3209312-9660445429-hulk_

The next one is Belgium. He started by telling me

“You are an introvert”

What? Introvert? Me?

Yes, you are smart, but I am way smarter than you

Then he started to analyze my pictures (In Tinder, you are allowed to choose 5 pictures to represent yourself). This might be his 100th time doing this because words flow our of his mouth as smoothly as silk. After 2 minutes, I realize that I hate people, according to him.

“Now, analyze me. Impress me”

“Bla bla”

“Just that? I am so disappointed. I am bored. Bye”

I was left hanging after 2nd rejection, which makes me think that the app is super interesting. You might get a date, a conversation, a rejection, a great person (like me), or an asshole. It is full of suprises.

tải xuống

You know how interesting and ridiculous era we are living in? Love at first swipe.

Save me. Cloud Trifle.

teh cool character

I am here babe.

Kill them all for me.

Yes, ma’am.

Just another rejection

I wanna cry. I don’t need more rejection. Where am I going? I have things to solve rather than delving in this.

Screenshot

The Vietnamese Voice just wants the voice that is safe and present a good image of Vietnam. Fuck you all. Fuck your lip services. Fuck your careful submission. Why don’t you just go to Humans of Vietnam and get a story of a humane fisherman instead? A hard working one who strives and have hope for future and happy in simplicity due to his big ignorance about what is going on? You need to represent Vietnam in that Amazon thing, and you want it as your plan.

       Expectations killed me. I poured my heart to you and you just reject it like that. It broke my hope and my self-esteem at a time when it very low, as you can see from my submission. 

Enthusiastic? I hate that word very much by the way. It makes me feel worthless than ever. Because I don’t write it for you in beginning, “praising” it as “enthusiastic” is like denying an ince-cream from a child.

“Oh sister are you thirsty? I have an ice-cream.

Thanks but no thanks babe”

FUCK YOU.

Maybe I am just not suitable. Haiz. I don’t know. Just another rejection in a fragile period that makes me worse off than necessary.

I have two choices though

1. Die in this and never submit anything in the future.

2. See it just as it is – When sb is not suitable, it is not chosen, and it should not hinder why I choose to craft writing, which is more about expression and reflection. Any thing like this is just icing on a cake. Without icing, I still have the cake. The icing is decoration and never the essence of it.

 

And what’s good? I can always better my writing and connect with writers, both widely and deeply if I want to. I will learn from them for the better.

Screenshot001

Screenshot002So I decided to pump swear words to them and….

rejection

“In the mean time, it healthy and worth doing to support the growth of any meaningful work”

Maybe the only meaningful work today is complaining, as everyday =)))

COMPLAINING, COMPLAINING, COMPLAINING. U get it? Because the world has enough of positivity, right? So to balance, I decide to taint this beautiful earth with my complaints.

Screenshot

As human beings, we are taught to “not take things personally“. I get it. But do you know that it is damn hard to do so, because we are taught to be less human, we should do things from our hearts, but when bad things happen, do not take things personally.

We are taught to think strong and behave strong. Damn it.

For my eyes, for your eyes

I was incredibly bored and unproductive. So I thought, hmm, why not push it to the next level of boredom, so I can be productively bored and taste a bit of flow state, which is a better alternative than rumination 🙂

After deleting my photos due to Moodswing, I decide to collect photos of beauties and put into one compilation. They are real people but in this album, they are not. Not really. Some are famous and some are random. I judge them. I label them. So what?

Yesterday a friend told me he is sick of people treating him for somebody is not, other than a normal person. Well, we all do, don’t we? What is wrong with wanting to be somebody else? To get a taste of the unusual?

If we waste time on internet, let’s waste it with style with people we cannot take our eyes off. Let me guide you in a journey of fantasy, nostalgia, stories & diversity.😉

The classic beauty

This is Amber Heard. I think she must be the most charming woman out there. She doesn’t need to smile and can kill people with any lipstick color. She can be an angel, a warrior, a vampire, or a mermaid. The kind of bad-ass lady who just needs to show up, and she will fill up the atmosphere with character.

I am about to watch her interviews, but then I thought “The moment I hear her voice I would hate her”, so I decide to stop and just immerse in this fun idealizing because real people, even real beautiful ones are boring.

4
If she is a boss, we can endure that, huh?

Amber says she is a rebel. Normally rebels need to wear rebel clothes and show some posture to speak to the world “Hey, I don’t care”. Right? This one will just need to wake up and stare at you and in a moment you will melt and agree “Okay, whatever u wanna claim yourself”.

 

The rebel

the rebel

Do you see the stark similarity between Kristen Steward & Amber Heard? They should be sisters. I think Amber Heard is a smooth combination of Scarlett Johansson , Kristen Steward and Jessica Alba. She is a good reason for girls to go lesbian.

The bad boy with hazing gaze

male model

This one looks like the macho king in Games of Thrones, but of course, much smaller.  The macho king in Thrones is ridiculously big that he should not be real.

But our man is different. With ripped open black leather jacket and wet medium-length hair, this guy should not be allowed in this world.

 

The sexy Bald

bald

I think bald are incredibly sexy. However, there is a dead point: make sure you have a perfect symmetrical face, mesmerizing gaze, long thick eye brown and just-enough beard. In a click, that person looks like a prodigy.

Hard? Then give up the idea of shaving your head 😉

The depressing Caucasian Kid

the depressing kid

Do you know why we are attracted to bad people? Because somehow they look very complicated. There must be something in that head, when you are out in the sun with hair flowing freely.

Arrh, that ring necklace too.

The sexy Asian

asian
Black sexy Asian with loose & tight black jacket

When Kurt Cobain plays violin

Is this Kurt Cobain? NO, hell no. This is David Garrett, a model and talented violinist from Germany, with the sexiness of Italians.

Check out his amazing violin of November Rain

 

                 https://www.youtube.com/watch?v=S5XUfp4e2-g

The world is not fair is it? I know I know 🙂

 The game character to go gay for

teh cool character

If you haven’t know yet, This is Cloud Strifle. I think Linh Tran must have taken the inspiration from Cloud for his cool profile pic (Anyway, good job man, u are nearly there 😉 )

In real life, a hair like this will require a lot of gel. It will be stiff and just pointed all the time, but in Final Fantasy, cloud lets his hair fall in cloud as well. A lot of young Asians try to adopt this style after the fame of the game but most of them failed. Big time.

Of course, he is designed to be a hero with mysteries and dark secrets, who chases the female character but was not chosen. He is destined to be strong yet vulnerable, and never happy.

The French philosopher

EPSON scanner image

Now 67, so this is Benard Henri Levy in his 20s. Considered to be one of the most prominent intellectual in France today, he may be the motivation for women to explore continential philosphy.

Maria Ozawa

Maria-Ozawa-Top-10-Most-Beautiful-Japanese-Women-2015

For people with yellow fever.

Maria Ozawa is a Japanese sex figure but she does not look too Japanese. This charming woman is half Jap, half French.

Other than that, her real life is both interesting and depressing. As a porn star reaching 30s now, her prime is over.

Bicycle Babe

Bicycle-Babe

U better just stand there and not ride

The Chinese Classic

Chinese

China/ Hongkong has many beauties. This is Zhang Zhi Di, with her sword, black soft dress and tears in her eyes while that black long hair is being consoled by the wind in a jungle of autumn leaves.

Her love was killed at that moment, and she just had killed somebody else too. Guess who?

Once a beauty, always a beauty

jessica 2

It is hard to create a compilation without Jessica Alba. Rose to fame with Dark Angel, I remember the childhood days of sticking face to TV screen every 6 PM just for her to show up and say whatever, even frowning like this.

The older she gets, the more charming she becomes.

The ? mark

I can help you. I want to go“, I insisted.

I told Cal when he told us his plan to go back to Mekong Delta for an interview. Having been to Mekong many times, I still volunteer to go back. To feel the vibe, explore his style of story forming and satisfy my curiosity of brain picking.

Different from me, Cal has written professionally for 10 years and he treats stories as, of course, real stuff. Sometimes, to get the raw material, this person is willing to ride a bike in dusty Saigon for 120km back and forth to talk with a farmer for 2 hours about all the same questions he had asked 2 months ago. Sometimes, due to be being a perfectionist, he spends all day long crafting stories and then halfway, he thinks “Damn maybe no one will buy this”, then he stops there, torn between what he wants to do and what is supposed to do.

Why ?

How many?

Ask him again what he thinks about…

What happened when?

When?

Where?

I was like “Come on man, why do you want to know so much?”. Sometimes I think if our famer was not very patient he would have been mad.

But now looking back, I think he is like a gold digger, in which stories are a mine. Some details need to be cut, some will be developed and turn into a twist, but to develop that, all have to be gathered.

Take it all, then cut it ruthlessly.

I think somehow it is the trait of all professionals. Selection. Distillation. Focus. Trade-off. Frustration. All in one bag. It is a frustrating and not always rewarding process, yet that is the path they choose.