The puzzle of commitment

In a short time, I have been involved in different projects in which there is very little clue about my role in the big picture. Stepping from a state of emotion saturation, people say “Hi, let’s do this” and I cannot keep saying NO then doing nothing anymore. I need to step out of mental paralysis. Driven more by curiosity than purpose, my main goal is to satisfy the curiosity of how things turn out, how people create something from nothing. I don’t really care what that thing is. Out of many things that none matters to me, I still need to pick a random one to get in the game.

In the ideal scenario, a person will be pulled by an internal drive formed by 3 factors – autonomy, mastery and purpose. You feel a momentum doing something you are good at with enough flexibility to manage yourself, something that more or less matters. The ratio of these factors may not necessarily be as even as 3 neat pieces of pie.


When I lack purpose, I have to ask myself – Do I like people I work with? Do I enjoy the place I stay? Instead of looking for a perfect ultimate meaning which may never come, one gotta find smaller motivation in small things or perks to be grateful about.

People want solid commitment. How long are you gonna stay here? And with that they need an immediate answer. They are ready to dive in water with 100% certainty and commitment, while I am just an observer who soaks one foot in and one foot out. Like peeling different layers of an onion, I get to the core to realize the core is no different from the exterior.

People ask how much do you want? I don’t know since I am not sure how much I am willing to put in. People throw a lump of money in front of you and you are set. Now, do it, since you take my money already. You are already in debt. The relationship between a worker and money is one full of lust and pain.

So I end up working with people whose higher motivation that me in everything. They set up some business plans which I can read. When I read that business plan, my reaction was looking up this part right away.



Yet, knowing clearly that planning is just guessing, there must be the willing to dive in and embrace the uncertainties which revolve around it. Business Plan or any kind of “Master Plan” is often built up to predict future while information is lacked and many criteria is not included, which can only be seen in retrospection.

And it is okay. It is okay to have no grand purpose or passion. It is okay to step in something being totally aware that it will change.

Wait a minute, is it really okay? In the process of finding resolution, I am faced with even more questions.


Good enough is enough

“This paragraph is too academic”

“Yes, it is from a research team of British Embassy”

“It is not very approachable, don’t you think?”

“That’s right. We should turn it into a more attractive story telling form”.

We still need to have some content first and something is better than nothing

Hmm, agree. Can polish it later

This is one of the conversations I had recently with my brother/ team member. Having all materials and ideas in mind, we are eager to bring out the best we can offer, turning things into a refined, perfect product. Nevetheless, with a perfect working setting and cooperative mindset, things still can jumble.

I believe that most of the time, momentum is more important than perfection. .


There is nothing wrong with chasing perfection. By focusing on details, we enhance customer experience. Twisting a bit in design or furniture part reflects the delicate taste of product developers.

New pottery set of Little Cat Ba for tradional set and hotpots

The thing is, we do not buy those pottery sets right from start. Before lovely pottery cups are there to be put on the table, there must be standard sets to serve customers. Starting with basics is the only way momentum is built to prosper.

Somehow this reminds me of Yoga on the beach session organized by Asia Outdoors. After 1,5 hours of practicing, I turned to the instructor

Yoga on the beach organized by Asia Outdoors with a real special vibe

“The lanterns are so beautiful. How do you make it”

Then not waiting for her to answer, I looked inside. I was struck to realize that those beautiful lanterns are made from very simple stuff and anyone can find, yet the effect is so impressive.



Because we can always turn the good into the great later.

Sunrise Description from “Co To” of Nguyen Tuan



Not to be translated but to feel and maybe, maybe, to analize. It is hard to describe sights like sunset, or crystal clear water. The kind of scenery that is meant to numb us all or meant to be depicted with a neat photo.

Yet somehow Nguyen Tuan has mastered his words to bring us a very soulful description.


As one of 9 prominent modern Vietnamese writers, Nguyen Tuan took his writing seriously, as a career with high attention to his words and delicate Vietnamese vocabulary. The Coto description contains many paragraphs in which he attempts to compare water color with many images to eventually surrender. Helpless in front of majestic nature, he is still not relenting.

The next morning Tuan woke up early to devour that grandiose sunrise scene in Coto which forever sets an unforgettable image in our mind, at the time reading him in high school.


Nước biển Cô Tô sao chiều nay nó xanh quá quắt đến như vậy? (…) Cái màu xanh luôn luôn biến đổi của nước biển chiều nay trên biển Cô Tô như là thử thách cái vốn từ vị của mỗi đứa tôi đang nổi gió trong lòng. Biển xanh như gì nhỉ? Xanh như lá chuối non? Xanh như lá chuối già? Xanh như mùa thu ngả cốm làng Vòng? Nước biển Cô Tô đang đổi từ vẻ xanh này sang vẻ xanh khác. Nó xanh như cái màu áo Kim Trọng trong tiết Thanh Minh? Đúng một phần thôi. Bởi vì con sóng vừa dội lên kia đã gia giảm thêm một chút gì, đã pha biến sang màu khác. Thế thì nước biển xanh như cái vạt áo nước mắt của ông quan Tư mã nghe đàn tỳ bà trên con sóng Giang Châu thì có đúng không? Chưa được ư? Thế thì nó xanh như một màu áo cưới, được không? Hay là nói thế này: nước biển chiều nay xanh như một trang sử của loài người, lúc con người còn phải viết vào thân tre? Nghe hơi trừu tượng phải không? Mà kìa, nhìn cho kỹ mà xem, nước biển đang xanh cái màu xanh dầu xăng của những người thiếu quê hương. Cũng không phải là sợ lai căng, nhưng nghe nó vẫn chưa trúng vẫn chưa được ổn phải không? Sóng cứ kế tiếp cái xanh muôn vẻ mới, và nắng chiều luôn luôn thay màu cho sóng. Mà chữ thì không tài nào tuôn ra kịp được với nhịp sóng. Đua với sóng, thì chỉ có mà thua thôi. Chao ôi, nước biển Cô Tô chiều nay xanh cái màu xanh của ngọc bích. Hoặc là chao ôi, nó xanh như một niềm hy vọng trên cửa biển. Nghe nó lại càng chung chung; chưa sướng gì, nhưng thôi (…)


Mặt trời lại rọi lên ngày thứ sáu của tôi trên đảo Thanh Luân (tức đảo Cô Tô mẹ?) một cách thật quá là đầy đủ. Tôi dậy từ canh tư. Còn tối đất, cố đi mãi trên đá đầu sư, ra thấu đầu mũi đảo. Và ngồi đó rình mặt trời lên. Điều tôi dự đoán, thật là không sai. Sau trận bão, chân trời, ngấn bể, sạch như tấm kính lau hết bụi. Mặt giời nhú lên dần dần, rồi lên cho kỳ hết. Tròn trĩnh phúc hậu như lòng đỏ một quả trứng. Lòng đỏ trứng khổng lồ đặt lên một cái mâm bạc rộng bằng cả một cái chân trời màu ngọc trai nước biển hửng hồng. Y như một mâm lễ phẩm tiến ra từ trong bình minh để mừng cho sự trường thọ của tất cả những người chài lưới trên muôn thuở biển Đông. Vài chiếc nhạn mùa thu chao đi chao lại trên mặt bể sáng dần lên cái chất bạc nén. Một con hải âu bay ngang, là là nhịp cánh (…)