Thinking, fast and slow

Part 1- (Priming effect)

“Money primed undergraduates also showed a greater preference for being alone. The general theme of these findings is that the idea of money primes individualism – a reluctance to be involved with others, to depend on others, or to accept demand from others, The psychologist who has done this remarkable research, Kathleen Vohs, has been laudably restrained in discussing the implications of her findings, leaving the task to her readers.

Her experiments are profound – her findings suggest that living with a culture that surrounds us with reminders of money may shape our behaviours and attitude in ways that we do not know about and of which we may not be proud. Some culture provide frequent reminders of respect, others constantly remind their members of God, and some societies prime obedience by large images of the Dear Leader.

Advertisements

Thông minh hay tử tế?

Tối qua Trương Anh Ngọc, phóng viên của Thông Tấn Xã Việt Nam tại ý có nói

screenshot

Đó là một câu nói ngắn gọn không kèm ngữ cảnh, không có giải thích của khổ chủ nên mỗi người có thể hiểu theo nhiều cách khác nhau mà để bàn luận sâu hơn cần hiểu

  • Thông minh là gì?
  • Tử tế là gì?
  • Thông minh và không tử tế thì sao?
  • Tử tế nhưng không thông minh thì sao?
  • Thông minh và tử tế cái nào quan trọng hơn?
  • Tử tế một cách có dụng ý (do thông minh) có khác gì với tử tế tự nhiên, và có cần phân biệt hai cái này hay không? Tử tế có dụng ý liệu có còn là tử tế nữa hay không?
  • Cái thông minh mà anh Ngọc đề cập là thông minh nói chung hay nói về những người biết cách làm lợi cho bản thân một cách tối đa dựa trên những gì mình biết (khôn ranh)?

Vì đây là một chủ đề đã được nhiều nguồn thông tin bàn luận nên mình sẽ dịch và tổng hợp lại

(Havard Business Review)_Câu chuyện của Jeff “Bà đã mất 9 năm tuổi thọ”

Bài viết của tác giả tên Jeff trên HBR có đan xen nhiều câu chuyện, trong đó có kể về một chuyến road trip của anh lúc mới chỉ là một cậu bé 10 tuổi khi đi cùng ông bà mình. Bà hút thuốc trên xe làm cho Jeff chịu hết nổi. Ngồi ở hàng ghế sau, cậu bắt đầu tính toán xem mỗi ngày bà hút bao nhiêu điếu, tác hại của từng điếu rồi hùng hồn tuyên bố đầy đắc thắng “Bà biết không bà đã mất 9 năm tuổi thọ rồi đấy”

Tính toán của cậu bé có thể chính xác nhưng phản ừng của bà cậu thì không lường trước được. Nghe vậy, bà bật khóc. Ông cậu yêu cầu cậu bước ra ngay lập tức và nói “Jeff, đến một ngày cháu sẽ hiểu rằng tử tế quan trọng hơn thông minh

Với Jeff, cậu đã thắng khi chứng minh được quan điểm của mình bằng những con số khó cãi, nhưng cậu đã không lường trước được câu nói đó có thể gây tổn thương như thế nào cho bà mình và rút cục thì cậu mất cả hai – khoảng thời gian vui vẻ trong chuyến Road Trip của cậu và cả ông bà mình, kèm một vết sẹo tinh thần do câu nói của cậu gây ra mà có thể không bao giờ tẩy xóa được.

Tuy nhiên câu chuyện trên lại có một lớp lang khác cần suy nghĩ – phải chăng câu nói thẳng thắn của cậu lại có thể khiến cho bà cậu giật mình mà bỏ đi thói quen hút thuốc có hại và khiến bà sống lâu hơn vài năm nữa?

Hành động của cậu trông có vẻ không tử tế hoặc tử tế, nhưng quan trọng mục đích của cậu là gì. Một mục đích tử tế có lúc lại được thực hiện bằng những hành động trông có vẻ vô cùng tàn nhẫn.

(Dalai Latma)_Tử tế chính là ích kỉ một cách thông minh

Con người vốn là một loài động vật ích kỉ. Hầu hết hành động của con người xuất phát từ động cơ cá nhân. Nếu việc gì không có lợi, chúng ta sẽ không làm và một cách bản năng, chúng ta tử tế trước tiên với những người nằm trong mối quan hệ gần nhất với bản thân (gia đình/ bạn bè)

Tuy nhiên con người không tồn tại độc lập mà tộn tại trong mối quan hệ tương hỗ với những cá nhân khác. Vậy nếu xét theo quan điểm vị lợi từ một cái đầu lạnh tanh thì cái nào có lợi hơn – tử tế với người khác có đem lại lợi ích cho bản thân hay không? Sự vận động thú vị đó rất giống với ý kiến của một bạn gái mình quen trên mạng (và mình vẫn đang chờ bạn phân tích sâu hơn)

screenshot001

Mình vẫn nhớ một năm trước mình có ở trọ với một chị gái sống với tư tưởng này một cách cực đoan. Câu cửa miệng của chị là “Bạn bè rút cục là để nhờ vả lẫn nhau hết”. Vì làm bạn trên cơ sở như vậy nên mặc dù an toàn vì có nhiều sự trao đổi lợi ích giá trị, sự tin tưởng thuần túy của chị lên người khác gần như bằng không.

Liệu nên xem xét tư tưởng này như thế nào? Hãy cùng nghe Dalai Latma phân tích nhé.

wise-selfish

Vốn người nổi tiếng thì hay bị tấn công, có không ít người đã lên tiếng chửi Dalai Latma là một kẻ ích kỉ khổng lồ. Tuy nhiên chính ông đã phân tích để bác bỏ luận điệu đó. Ông không khuyến khích chúng ta cần hi sinh bản thân vì người khác mà sống trên một nền tảng bền vững hơn khi nhận ra lợi ích cá nhân phụ thuộc rất nhiều vào mối quan hệ tương hỗ người người. Về mặt này thì cô bạn gái mình biết cũng có ý tương đồng khi bạn nói “Nếu thông minh mà không tử tế thì lợi ích đạt được chỉ là nhất thời mà thôi.

Mình cũng có thể liên hệ với môi trường mình từng làm việc ở vịnh Hạ Long. Tại đó có rất nhiều tàu ngủ mang lại lợi nhuận nhanh và nhiều cho những nhà kinh doanh. Ai cũng háo hức săn con mồi béo bở này, làm đầy vịnh bằng khói thải. Họ là những chiến lược gia thông minh nhưng ngược lại rất ngu xuẩn vì ai cũng cố để thu gom lợi nhuận nhiều nhất cho bản thân mà quên rằng khi vịnh bị phá hủy, họ sẽ không còn lại gì cả cho chính bản thân mình.

Nhưng thực tế có lẽ phức tạp hơn như vậy. Trong trường hợp lựa chọn giữa hai hành động – có lợi cho người khác nhưng mâu thuẫn lợi ích cá nhân chúng ta sẽ chọn cái gì? Ví dụ trong chương  trình tuyên truyền quét rác chúng ta có thể tham gia vì nhận thức được lợi ích của nó (bảo vệ môi trường mà bản thân đang sống) nhưng trong một chuyến trekking mệt mỏi chúng ta có sẵn sàng vứt đi vài chai nước để giảm đi gánh nặng trên lưng?

'According to this load analysis, we're overweight by one hundred and fifty pounds. Any suggestions?'
‘According to this load analysis, we’re overweight by one hundred and fifty pounds. Any suggestions?’

Câu chuyện cổ điển về một nhóm người sống sót trên một con thuyền có rất ít đồ ăn thức uống mà rút cục họ ăn thịt lẫn nhau thường được lấy ra làm ví dụ. “Cá lớn nuốt cá bé”, chúng ta hay bảo nhau như vậy.

Về cơ bản xã hội nói chung không nhất thiết là mô hình phóng to của con thuyền đó trong đó sự tồn tại của người này chính là sự đe dọa trực tiếp đến sự tồn tại của người kia. Trong xã hội bình thường, mỗi cá nhân đều có thể sản xuất ra một giá trị nào đó để đem lại lợi ích chung (khác với con thuyền lênh đênh mà lượng lương thực là cố định).

ích kỉ hay nha thân luôn là một câu hỏi thật khó trả lời mà có lẽ chỉ dựa vào câu nói của Dalai Latma là không đủ.

(Còn tiếp, hi vọng thế)

What to learn from the leader of Buffalo Tours

On a rainy day in a cafe in Saigon, I have time for subconscious mind to remind me random yet interesting things, one of that is an interview being read a year ago which luckily, I still recall the title.

http://english.thienminhtravel.com/News/News/CEO-Tran-Trong-Kien-I-know-how-to-unite-talents-3043.html

The interview was about Tran Trong Kien, leader of Thien Minh group- the largest privately owned travel and hospitality group in Vietnam including Buffalo Tours. I got to know this corporation and must admit that most people who work for them are all talented and proud to speak out loud name of the company they are part of. With such entities the story behind the leader is quite difficult to be very authentic since their sales and marketing department controls closely how their brand and personnel are portrayed in different paid and unpaid media outlet.

Nevertheless, if we suppose the interview to be quite true, then we can learn a lot from what this man has to speak for himself and what he does.

A humble leader? Or is it?

13FEB-Mr_TranTrongKien-(3)

Tran Trong Kien graduated from Hanoi Medical University but chased after a totally different path when he jumped to banking industry and tourism afterwards. In both sectors, he could not have been more successful – 2 years in BOD of VP Bank and then CEO of he largest privately owned travel and hospitality group in Vietnam.

What his friends and family have to say about him is totally hidden from media, so in this personal paparazi mission of my own, I can only distill some reflections from his interview. 

A theme constantly repeated over and over again in Buffalo Tours’ story telling and interviews is how many talents are in their group, how equal they are with each other and how the CEO intentionally puts himself in the backdrop.

“I’m merely a person who is capable of connecting talented people together. I’m effectively decisive and can persuade talents to join me. I know what my “style” is, try my best to know what others’ styles are, I don’t project onto others and give them the chance to speak their mind. I neither expect nor control, but whatever being said must be done”

“I neither expect or control, but whatever being said must be done”

My 2nd time reading this article, I notice something different than the last time. In my 1st time reading this, I extracted his last saying when he compares himself as an ant, from that I had the impression of a talented but very humble person. This time, however, I see something else, something to read between the lines about a decisive leader who do not force but enough for people to be scared of. People like those are too confident and self-aware, so they do not need to force people to do anything or voice in an arrogant style.

The talents or the system? Wake up !

Clever-Quotes-49613-statusmind.com

 

Mr. Kien creates a brand that is smooth and rewarding enough so people will just keep pouring in.

What an employee benefits from a company’s brand is a motivation itself for the employee to strive their best because without that brand, the employee will be invisible and anonymous again.

I don’t think he treasures people as much as he claims though. In a smooth system like that, you are easy to be replaced. “I know how to unite talents”, yes, and when one “talent” is gone another one will come and fill the missing piece.

Indeed, Tran Trong Kien did say

“Talented people who can handle different positions need to be built to REPLACE WHEN NECESSARY . We always have clear strategies for necessary positions.”

One of the questions I am often asked is “What company do you work for?”, based from that people are gonna evaluate how good or bad I am, adding to the whatever halo effect created from first impression. However it is important to be aware of one’s role in the system. Think about it this way

When you are out of a brand, who are you?

2 years ago when I was about to quit job, I sent a text message to the boss. Due to illusion of my role to the company, I told him

“I hope that it will not be a loss to the company. I think the company will run well without me”

He looked at me directly in the eyes and said

“Of course”

Precious nuggets of sharing

Other than my very subjective judging and personality diagnosis of famous people, there are a lot of precious sharing we can learn from him

1. (Company Culture) Family, Village, Tribe (Mandy Johnson) which is about how managing a corporation as a village has brought Flight Centre from being a minor retail tourism firm to become the world’s biggest retail tourism firm with 17 billion USD revenue (2014).

2. The leader’s job is to focus on things he can do rather than to think he can do everything. One’s resource is limited and can only focus on one thing. Sufficient stillness is necessary to appropriately appoint activities and mobilize people to create long term value instead of short term.

Again, solitude is not loneliness.

3. Long term vision and how talented people handle Cashflow

“At the most economically demanding period, 2010, I only had 9 million USD but needed 36 million USD more to purchase the Victoria hotel chain (total value 45 million USD). TMG borrowed from IFC 12 million VND, from VPBank 8 million USD and from ACB Bank 16 million USD. I had to leave my position as an independent member of VPBank Board of Director to borrow. TMG’s value at the time was only 35 million USD while it purchased the Victoria chain which was valued at 45 million USD, using the economic leverage of up to 75% borrowed fund. That amount was too large for me. Later on, TMG had to work very hard for many years and sell many shares to IFC and David Do (Australian VIG investment firm’s president) to pay back for this transaction. By 2014, most of all the debts had been paid. ”

Long term vision means not be bothered by immediate scarcity but its potential to move on and keep the cashflow healthy. However not all risk-takers make it so, be careful, ha ha.

A not so Vietnamese girl with burning Vietnamese questions

First I gotta say – Huyen Chip is no one new.

She got famous a few years ago with a book of her traveling around the world “Xach ba lo len ma di” (Pack your bag and go). On 3/5/2010, at the age of 22, Huyen Chip became one of the first Vietnamese crossing continents in 25 countries with only 700 USD in her pocket.

The book covered her courageous journey and stories stretching in different continents. It raised a storm within Vietnamese community, triggering inspiration and jealousy at the same time. The ones who are inspired want to do like her and the ones who get jealous think that they can do like that but somehow haven’t  (or maybe never? ;)). People even had to hold some conferences to prove if she exaggerate some points in the book. But always remember

No one ever kicks a dead dog

(Dale Carnegine)

The point is: she was smart, and courageous. People talk about Huyen Chip because she is worth talking about then, and still now. With media ripple effect coming afterwards, Huyen Chip was granted many opportunities and she is now focusing on her academic pursuit in Stanford University, enjoy the luck she created for herself, probably in a deeper journey.

It was  years ago, but until today do I read her blog. I loved it.  With her being the pioneer of Vietnamese travel bloggers, giving Vietnamese youngsters a cold water bucket, reminding us what we are missing out.

A(nother) new rebellious Vietnamese generation

vu-sach-cua-huyen-chip-nxb-co-the-bi-kien

In this blog post, Huyen Chip claimed that no one (I mean,  guys) in Vietnam is gonna love her. I find this very interesting. She is very unique, and also very typical.

Reading her blog will help you understand a new generation in this country, or maybe in the world, generation of youngsters who are becoming interesting in similar ways. You meet those people on the road who try to get rid of stereotypes by behaving very much the same. Vietnamese who are not so Vietnamese, Japanese who are not so Japanese, and much more. We are becoming a mainstream generation who try to claim we are so unique, seeking identity out of nationalism by blending into a boring chaos. Humans are similar in many ways, and you travel so long and so far to realize that. It is disappointing to realize that though. To understand others, look no further than looking into ourselves.

No one is cool or interesting, they are just like me and you. But before reaching that converging point, we need to break out and be rebellious.

 

A not so Vietnamese girl with burning Vietnamese questions

 

huyen chip in Ha Long bay

Huyen Chip pours out her heart-wrenching thoughts in this blog post “Living Selfish”. I was moved reading this.

My Western friends will never raise such a question. They live in a culture where individualism is fostered since they were a child and therefore, pursuing one’s dreams does not clash with family values, for example.

I do not mean Western society is perfect or individualism is something worth seeking. Western society has its own problems, yet it Vietnam, we are facing the opposite questions.

Huyen Chip, in her own journey, found answers she can be content with. She followed her dreams up to a point when it changed people along the way, when the so-called selfishness converges with selflessness. It is predictable, because everything we do bring value in all forms to people around us.

I’m selfish, in a sense that I do everything for myself. When I set out to do something, I never do it because it’s going to save the world or to change somebody’s life. I do it simply because I want to do it. And when I’m on my way to save myself, it’s nice if I can also help some others

Family indebtedness

In the same post, she said

“I can only hope that in a couple of years, I will have achieved something more tangible to show to my mother. I hope that one day not too far in the future, I will be able to take care of my parents the way a good daughter is supposed to do. I owe them that.”

This part, reflects a very deep-rooted Vietnamese thinking, of this family-centered society. What is “tangible”? Is that money? Is that social status? The thought of indebtedness as well as self-projection in families is always a question torturing us.

Why is the “tangible” more important than the “intangible” (time/ memories) for people you love most? And with the people you love most, it does not mean we are in debt of each other. We are here to love each other, not to create a debt to pay.

And nevertheless, that does not mean Vietnamese are trying to deny family values. There is great pure beauty of living in a family-centered society. If Westerners suffer from loneliness, we suffer from attachment. Others suffer a weird blend of both.

We all are suffering and forget that we need each other.

Sống là một động từ

Việc dọn dẹp FB (xóa bỏ ảnh/ post không quan trọng cũng như note lại những post gây cảm hứng) để cho vào blog giúp mình nhìn ra những post thật hay. Thời gian có thể trôi nhưng nhiều điều sẽ vẫn luôn đúng. Timeless truth.

Post của anh Việt Trần (không biết là ai :))) ) là một bài như vậy:

Posted by Viet Tran on Wednesday, July 3, 2013

4/6/2013

“Phần lớn mọi người đã chết ở tuổi 25, chỉ có điểu đến 75 tuổi mới chôn mà thôi”

(Most people die at 25 and aren’t buried until they’re 75) ―Benjamin Franklin

Thật vậy, rất nhiều người trong chúng ta sống “khổ” từ bé đến lớn, cho cả đến khi chết đi hay nói theo nhận định ở trên là đã chết lâm sàng từ lâu.  Khổ ở đây không phải về mặt vật chất mà khổ ở mặt tinh thần. Rất nhiều người đánh đổi tuổi trẻ, sức khỏe, hạnh phúc, thời gian bên người thân yêu lấy cái gọi là công việc, sự nghiệp, địa vị và tiền bạc để rồi khi về già hoặc khi ốm đau bệnh tật thì công việc, sự nghiệp mất, sức khỏe suy sụp và sẵn sàng trả giá cao để “mua lại” sức khỏe, còn tuổi trẻ chắc chắn đã một đi không trở lại.

Trẻ em ở Việt Nam thậm chí bị đánh cắp tuổi thơ, học nhiều hơn tận hưởng thời thơ ấu, những đồng phạm tiếp tay lại chính là cha mẹ và thầy cô. Từ lớp mầm non đã phải học thêm, học nếm, học đọc, học viết, học chuẩn bị trước khi bước vào lớp một, cứ như vậy cả cuộc đời niên thiếu cho đến tận khi tốt nghiệp đại học phải đóng vai những con lừa còng lưng cõng sách vở trên vai, “chữ nghĩa kiểu thầy cô” trong đầu. Tốt nghiệp đại học xong, những người được “xã hội” cho là may mắn, kiếm được việc làm ngay, bước vào cuộc sống thực tế với cơm áo, gạo tiền, làm việc từ sáng đến tối, 8h/ngày, 6 ngày/tuần. Cứ vậy cày cuốc, lo mua nhà mua cửa, mua xe, lấy vợ, lấy chồng, sinh con đẻ cái, lo sữa, bỉm, tã lót cho con, lo xin cho con đi nhà trẻ, chạy trường, chạy lớp, lo cho con thi cấp 2, cấp 3, đại học, lo xin việc cho con, rồi lo dựng vợ gả chồng, cứ vậy lo cho đến lúc chết. Một cuộc đời hoàn toàn lo âu và toan tính. Đến khi về già chép miệng thở ra: ” Âu cũng là một kiếp nợ đồng lần”.

Tôi nghĩ không ai trên đời này muốn sống như vậy cả nhưng thực tế nhiều người đang sống như vậy, chỉ đến khi về già có kinh nghiệm có thời gian ngẫm ra thì đã muộn.

 

Vậy sao chúng ta không thay đổi? Tại sao chúng ta lại vẫn cứ đi theo lối mòn của các thệ hệ đi trước? Chúng ta sợ sự khác biệt, sợ khác với đám đông? Tại sao không dám tận hưởng cuộc sống? Tại sao không dám mang lại hạnh phúc cho gia đình mình, cho những đứa con, cho những người thân yêu?

 

Nhiều người nghĩ rằng chúng ta chỉ có thể an nhàn, tận hưởng cuộc sống khi đã có trong tay rất nhiều tiền, sau khi đã về hưu, đã phấn đấu một đời. Vâng,thế hệ tôi được dạy như thế. Nhận thức của xã hội là như thế.  Nhưng có bao giờ bạn nghĩ lúc đó chúng ta quá già, không còn sức khỏe, ốm yếu, bệnh tật, ăn không biết ngon, xương cốt đau nhức, nằm trên giường còn thấy khó ở chứ đừng nói làm gì, tận hưởng vào đâu? Để tận hưởng cuộc sống cần có nhiều tiền? Đó là một nhận thức sai lầm. Thực tế, tại Việt Nam nhiều đại gia sống trong tòa biệt thự hoành tráng, đất đai vô số, sởhữu Roll-Royce, xài toàn hàng hiệu, nhưng trong lòng lại bất an, ăn nhà hàng hạng sang nhưng thấy vô vị, tối ngủ giường êm, đệm ấm nhưng giấc ngủ chập chờn, không an. Đến khi thức giấc lại phải đối mặt với toàn toan tính. Tất nhiên, nếu có được cuộc sống đầy đủ cả vật chất lẫn tinh thần tất cả là điều tuyệt vời nhưng điểm quan trọng mấu chốt ở đây chính là cân bằng cuộc sống. Bạn hãy bằng lòng với cuộc sống không có thật nhiều tiền như đại gia chỉ có mỗi thứ một chút, nhưng cân bằng cuộc sống, bạn vẫn thấy thú vị và hạnh phúc.

980260_10151701809334530_1160768020_o

Angkor Wat là một kì quan thế giới, đi từ Sài Gòn chỉ mất vài trăm nghìn.

Tận hưởng cuộc sống không phải là khái niệm vật chất, vì vậy không liên quan đến vật chất, không cần tiền bạc. Tận hưởng cuộc sống là khái niệm tinh thần. Đó là cảm nhận, là nhu cầu tinh thần. Bất kỳ ai cũng có thể tận hưởng cuộc sống theo cách của họ, ở bất kỳ đâu, vào bất cứ lúc nào. Ngay bây giờ, bạn có thể tự cho phép bản thân mình thư giãn, nằm trên một đồng cỏ xanh, hay nhâm nhi cà phê góc phố ngắm người qua lại, hay thả hồn trong những trang sách trong góc phòng tĩnh lặng.

1001851_10151701800754530_921614255_n

Bãi giữa Sông Hồng, bạn có thể đạp xe ra đó nằm phơi nắng, đọc sách hoặc tổ chức ăn nhậu thịt nướng BBQ. 

Hãy sống chậm lại, cảm nhận và hưởng thụ cuộc sống! Đừng để xã hội vật chất cuốn trôi bạn đi, dòng đời xô đẩy làm bạn mất kiểm soát. Cuộc sống quanh ta có rất nhiều điều thú vị, dễ thương nho nhỏ, nhưng chỉ vì bước đi quá vội vã mà chúng ta bỏ qua. Tại sao các nhạc sỹ lại cảm nhận được nốt nhạc trong cuộc sống, tại sao nhà thơ lại có thể rung động trước một nhành hoa? Có thể họ được ông trời thiên phú cho một số tài năng, cảm nhận bẩm sinh nhưng có một điều chắc chắn họ hơn ta trong thực tế là họ đã dừng lại, đóng băng khoảnh khắc đó, cảm nhận, nâng niu, sung sướng, hạnh phúc rồi tìm những ca từ, nốt nhạc, chắt chiu,chọn lọc, chậm rãi để biến những rung động, cảm nhận cá nhân đó thành những khuông nhạc hay áng thơ. Tất cả những cái đó đầu tiên là để thỏa mãn cá nhân, để giúp họ hưởng thụ cuộc sống sau đó mới phổ biến ra xã hội như một cách họ chia sẻ niềm vui. Họ đã dành thời gian để sống chậm lại với những khoảnh khắc, còn ta thì tua nhanh cho đến hết cuộc đời.

 

Người phương Tây có câu: “Cuộc sống là một món quà” (Life is a gift). Hay trong hậu Tây Du Ký của Phương Đông, sau khi bốn thầy trò Đường Tam Tạng đi Tây Trúc thỉnh kinh về, được đầu thai làm Bồ Tát. Trong đêm cuối cùng của kiếp người, đợi ngày mai trời sáng vào cõi Niết Bàn, Tam Tạng trằn trọc bâng khuâng không ngủ được mà theo lời Tôn Ngộ Không là do ông nhớ cả một kiếp người, Tôn Ngộ Không là một con khỉ đá và thích hưởng thụ cuộc sống, hỉ nộ ái ố của kiếp người hơn là kiếp Phật vô ưu vô lo. Chúng ta là người nhưng lại không cảm nhận được sao?

 

Hãy tận hưởng những giây phút bạn sống trên cuộc đời này.

 

Sống là một động từ vì vậy hãy sống sao cho sống động.

 

Hãy cảm ơn cuộc sống vì những gì mình có, cũng như chính sự hiện diện của bạn trên cuộc đời này. Nếu không là người chúng ta là cái gì? Bạn thích sự vô hình, vô tưởng, không biết đó? Hãy hạnh phúc khi mỗi sáng mai thức dậy thấy cơ thể khỏe mạnh, yêu đời. Hãy tận hưởng cuộc sống, hạnh phúc với những điều rất bình dị, như nô đùa cùng con trẻ, tiếng cười khúc khích của trẻ thơ, bữa ăn ấm cúng cùng gia đình, nghe thì đơn giản nhưng nhiều người để tuột qua, khi mất rồi mới thấy tiếc.

1003699_10151701810094530_740450902_n

Tận hưởng những giây phút chơi đùa cùng con cái

 

Vật chất ư? Ngay cả với những chuyên gia kinh tế học nổi tiếng thế giới như AlfredMarshall, Adam Smith hay Milton Friedman còn cho rằng công việc của họ là tìm hiểu xem con người làm những cái gì và ảnh hưởng của những hành vi này đối với xã hội loài người ra sao và kinh tế học là môn học để làm sao thu nhận được nhiều nhất từ cuộc đời.

 Nếu chiếu theo lăng kính này, mỗi chúng ta có một xuất phát điểm như nhau, đều sinh ra và có số vốn bằng nhau đó là cuộc sống, đơn vị đồng tiền chính là thời gian. Hãy làm sao thu lời lớn nhất từ cuộc đời của bạn và hãy hạnh phúc với những gì bạn có. Một trong những kịch bản phim khai thác đề tài này khá thú vị là “In Time”, các bạn có thể xem để tham khảo.

Sống là để trải nghiệm

Hãy chấp nhận cuộc sống với những thách thức, những vui buồn, hỉ nộ ái ố, hãy luôn mỉm cười với cuộc sống, gạt bỏ sự nhút nhát, sẵn sàng thử nghiệm và thay đổi chính mình. Thử nghiệm và Thất Bại (Trial & Error) là chuyện bình thường. Các nhà khoa học nghiên cứu còn thích thú với quá trình đó. Sao bạn không áp dụng vào cuộc sống hàng ngày, ví dụ bạn hay ngượng trước đám đông nhưng lại đăng ký tham gia một lớp học nhảy đầm ngoài vườn hoa. Bạn sợ độ cao nhưng đăng ký một lớp học leo núi. Đôi lúc dám làm những điều bạn không thích có thể mang đến cho bạn những niềm vui bất ngờ, những thử nghiệm thú vị, cho bạn kinh nghiệm, kỹ năng và tăng sự tự tin. Hãy sẵn sàng thử nghiệm, vượt qua những thách thức của bản thân, làm những điều bình thường mình sợ không dám làm miễn là không vi phạm luân thường đạo lý và trái với lương tâm. Trong lần đi chơi trèo thuyền Kayak và leo núi ở Vịnh Hạ Long vừa rồi, người hướng dẫn viên nói với chúng tôi rằng, đoàn của chúng tôi là đoàn người Việt Nam đầu tiên. Vậy hóa ra từ trước đến nay, bao cảnh đẹp và thú vui ở ngay Việt Nam chỉ dành cho Tây chơi thôi sao? Họ phải mất tiền bay máy bay từ một nơi xa xôi đến đây để được trải nghiệm một trong những danh thắng của thế giới, còn chúng ta người bản xứ cơ mà.

 

Sống chậm không có nghĩa là lười biếng

 

Sống chậm và tận hưởng cuộc sống không có nghĩa là lười biếng, không làm gì cả mà sự thực là đòi hỏi nỗ lực 100%. Bạn muốn dạy sớm đạp xe dưới anh ban mai, hay trong tiết trời Thu lành lạnh, hít thở không khí trong lành, mùi thơm của hương hoa đất trời, đi về cà phê ăn sáng, tán gẫu cùng bạn bè nhưng lại không muốn chui ra khỏi chăn lúc trời vừa sáng. Bạn muốn lên đỉnh núi ngắm hoàng hôn nhưng không muốn leo núi. Với bất kỳ việc gì hãy nỗ lực hết sức của mình. Không phải tất cả các phát minh khoa học đến từ lần thí nghiệm đầu tiên. Không phải tự nhiên một ai đó có thể trượt băng, trượt tuyết, đi vòng quanh thế giới, đến được những nơi thâm sơn, cùng cốc, tận cùng của thế giới, những thành phố cổ xưa với nền văn minh đã mất, dám nhảy xuống biển khơi từ những vách đá treo leo dựng đứng, chinh phục những đỉnh cao, nơi không khí loãng có thể làm chết người. Tất cả những thứ đó đều đòi hỏi nỗ lực, nỗ lực chinh phục chính bản thân mình, nỗ lực hoàn thiện bản thân mình, nỗ lực đưa mình ra chấp nhận thách thức của thiên nhiên. Bởi vì kẻ thù lớn nhất của đời người chính là bản thân mình. Một khi bạn đã chinh phục tất cả các kỳ quan của thế giới, cuộc đời có nhiều trải nghiệm, bạn sẽ tự tin hơn, “người” bạn sẽ lớn lên và trái đất sẽ ngày càng nhỏ lại dưới đôi bàn chân bạn. Làm hay chơi cũng thế thôi cần rất nhiều nỗ lực.

1000484_10151701805504530_1996617663_n

Cảm ơn anh Việt Trần, dù em không biết anh là ai và cũng không có nhu cầu tìm hiểu sâu hơn 🙂

Why do we like quotes that much?

Why do we like quotes that much? Quotes which are sometimes invalid, most of the time vague.

Quotes are catchy & condensed. Likable sound bites. Easy to remember and refer. Affirmative. Like a dose of validity we need to hear from supposed to be life coaches.

We don’t like to analyze quotes because if we do, the boring truth may break the fun of it. Just let it be short & addictive. Let it allude us like the way we want it.

Screenshot001

HCM or Sai Gon – what’s the point?

A map showing a comparison of HN and HCMC, and from then, a never-ending topic of Sai Gon this and Sai Gon that. Many also take pleasure in immersing in a Sai Gon in the past, an elegant and prosperous city that even Singapore ex-president admired before, let’s say “Communism comes and destroys everything”. I am not sure if they really hate HCM now or if they hate themselves.

One claims: “Give our name back !!”, As if the name caries a symbol. A heavy role, poor you, that 6 l-e-t-t-e-r.

It’s gone, men.

So tiring.

Being skeptical is turning your radar to the bad side of things.

Even when those bad things are true, it really distracts our focus.

Our perspective is never complete (objective) anyway, why waste our energy trying to defend them like they are solid facts?

Acknowledge the bad side yet at the same time focus our energy on what we can improve.

With or without you

1463466_1734371023448855_7068791478097436689_n

My cousin needs some books. I have many I never read, yet I was lazy. Didn’t send anything. Now he is laying on his bed reading Harry Porter. Me not sending? Doesn’t matter.

A man on the boat needs to learn English. He insists me to give him some lessons. I was tired and arrogant. I said “NO”. I just wanna surround myself with smart people, I hate teaching English.

He is still working hard all day long and spare 1 hour at night to study. I was around but he has apps which are better.

My roommate wants to buy a shoe holder. I thought it was useless. She bought it anyway, and now we can’t live without it.

Realize one thing: if somebody really wants something, they will find a way.

A bit of help along the way may speed up the process. Without it? They still keep going.

Just relate about those people when I myself today found a great WordPress theme. Without resort to my IT friends.

http://thachpham.com/wordpress/themes-wordpress/top-25-themes-mien-phi-cho-blog-ca-nhan.html

Feeling lonely in a close-knit community.

 

These days I spend time with no plan, doing nothing. Just randomly reading, enjoying, feeling, writing. With numerous worries draining for quite a while, I decide to just let loose and see where this paralysis will lead me. Cut myself of face-to-face interactions with friends and families for quite a while, I throw myself in a massive bubble of questions.

Yesterday I came across a  website called “Beautiful mind Vietnam“. Set up by a Vietnamese currently living in Singapore with support teams of youngsters from 19 to 25 year-old, the site tries to provide a good base of psychology knowledge to Vietnamese people, the ones who don’t master enough English to access sites such as psychologytoday.  And I can feel the sharing demand is like a big wave, coming gradually stronger that the consultant team can’t handle.

http://beautifulmindvn.com/

Reading the site, I was touched. Sites like this need support and expansion. In a  society like Vietnam, even though we seem to be close-knit, most of us don’t dare sharing dark sites/ secrets to others. In the meantime, gathering and social meet-ups likely trigger jealousy, comparison and self-pressure. We don’t dare to share since we don’t trust each other. Meet-ups which on the surface roam “We are okay and happy” can’t make up for the turbulent emotion storm inside us.

Over time, due to lack of trust and sharing and the lack of effort to express, depression will come sooner or later, in different levels.

Ironically, even though the need to feel belonged is obvious, we will feel lonely in crowds gradually. A social comedy.

After a few years if would be interesting if they use the data they gather to draw some conclusions about Vietnam society, emotion crisis of youngsters or such things.
***

P/S: After reading some posts, you’re gonna realize that these posts are translations (probably from original post of the counselor from Singapore). Most of examples used in the sites are taken from books written by Western authors.

Therefore, even though issues mentioned are universal, we would have difficulty relating, not only due to language barrier but also social cue relation.