Requiem for a dream

“Tao và đứa em gái cùng bật phim lên xem, được 5 phút thì nó bỏ đi và 30 phút sau quay lại rồi mắt dán chặt vào màn hình không thoát ra nổi. Bọn tao gần như nín thở và tối hôm đó nó quyết định hủy bữa tiệc với đám bạn để ở nhà. Một cảm giác buồn sững không thốt nên lời”

(Một Youtuber)

Giống như đôi mắt giãn tròng vì kích thích, mở toang khi thuốc len lỏi qua ven chui vào mạch máu lan khắp cơ thể khiến nhân vật chính bùng nổ trong đê mê, tôi cứng người lại khi bộ phim dần tăng dần tiết tấu. Bi kịch tiến dần theo vòng xoáy ốc không thể kiểm soát nổi của các tuyến nhân vật trong Requiem for a dream khiến tôi không khỏi giật mình trong sự cứng đờ và sợ hãi, sợ hãi khi biết rằng mình rất có thể là một trong số đó.

Requiem for a dream (Nguyện cầu cho một giấc mơ) là bộ phim kinh dị tâm lý do Darren Aronofsky (đạo diễn của Black Swan) viết kịch bản và sản xuất dựa theo một tiểu thuyết cùng tên. Được đề cử Osar cho hạng mục Nữ chính xuất sắc nhất và chiếu tranh giải liên hoan phim Cannes năm 2000, nó còn là một trong những bộ phim đầu tiên đưa chủ đề nghiện ngập lên màn ảnh theo phong cách kết hợp giữa siêu thực và hiện thực với nhạc phim dồn dập và cách dựng phim cắt lát đầy ám ảnh.

Vòng xoáy xuyên thế hệ của các con nghiện ở đảo Coney

Requiem for a dream khai thác song song 4 tuyến nhân vật nghiện các loại thuốc khác nhau từ thuốc giảm cân (chứa đá), heroin và cocain. Câu chuyện diễn ra ở đảo Coney, Brooklyn-nơi thuốc phiện dễ lấy và đẩy mỗi người vào vòng xoáy phụ thuộc của riêng mình. Nhân vật chính, Harry Goldfarb là một con nghiện điển hình có mộng “làm lớn”, buôn thuốc lấy tiền từ các tay to với sự trợ giúp của cô bạn gái Marion và gã ban thân Tyrone. Trong khi đó, mẹ hắn vốn đã già thì bị ám ảnh bởi hình ảnh hồi còn trẻ, sự cô đơn và cơn nghiện truyền hình đã đẩy cơn cuồng giảm cân của mình đến cực độ và dẫn đến chứng hoang tưởng ngày càng nặng để rồi kết thúc trong nhà thương điên.

Ai cũng biết nghiện ngập là xấu và có mường tượng nhất định về cơn phê thuốc cũng như số phận tuyệt vọng của những tay dính heroin, nhưng thực sự hình dung sâu sắc những giai đoạn cũng như diễn biến tâm lý mà những con nghiện trải qua thì không dễ. Một cách vô thức, ta tự tách mình ra khỏi “chúng”. Thế nhưng, trong Requiem for a dream, “chúng” là tập hợp các nhân vật bình thường đa dạng về giới tính và lứa tuổi và mang trong mình những nỗi bất an thường thấy mà ai cũng liên hệ được – Harry muốn chứng tỏ mình cho mọi người, Marion tìm thấy sự khẳng định trong tình yêu với anh, Tyrone cuốn vào cuộc chơi với bạn thân còn mẹ hắn thì cô đơn và ám ảnh về quá khứ, hi vọng việc mình giảm cân, được lên truyền hình và giới thiệu cho tất cả về chồng và đứa con (mà bà luôn khao khát trong tuyệt vọng) sẽ ra đâu vào đấy của mình.

Đó là một tuyến nhân vật rất khác thường song cũng rất bình thường, để rồi khi thảm kịch xảy ra theo chiều trôn ốc, ta không khỏi giật mình. Khi nhân vật chính lôi hắn và những người xung quanh mình xuống đáy bùn, chìm sâu hơn trong hoang tưởng vì thực tế đang trở nên tàn nhẫn phũ phàng với tốc độ không cưỡng lại được, người xem có thể cảm nhận được mình trong hành trình đó.

Những lát cắt ám ảnh của thực tế và ảo vọng

requiem_for_a_dream

Hình ảnh được chọn làm Poster phim được cắt ra làm đôi rất giống với cách dựng hình ở nhiều đoạn trong phim. Phía trên là đôi mắt mở to đê mê vì phê thuốc, phía dưới là hình ảnh đẹp đẽ trong giấc mơ hoang tưởng. Hình ảnh trong “giấc mơ” đó càng đẹp bao nhiêu thì thực tế lại càng đáng sợ bấy nhiêu vì khi độ nghiện ngày càng tăng, tình trạng thể chất, tài chính cũng như độ liều lĩnh và tuyệt vọng của tên nghiện thuốc đã bị đẩy đến mức không thể tệ hơn.

Cách dựng phim không dễ đoán của đạo diễn đòi hỏi người xem tập trung cao độ để hiểu và để rồi, trong dòng chảy đó, có những khung hình đã trở nên ám ảnh.

 

mariom

 

Sau khi Harry thất bại và không thể kiếm được Heroin, Mariom không còn lựa chọn nào khác ngoài đổi tình dục lấy tiền. Cuộc trao đổi từ bẩn thỉu (đầu tiên Mariom ngủ với một tên bác sĩ tâm lý mà cô ghê tởm và bị hắn hành hạ như một con thú) đến tuyệt vọng và đau đớn. Trong khung hình trên, người cô đầy mồ hôi và tóc xõa rũ rượi trong một sex show tập thể hạ cấp mà cô phải tham gia để đổi lấy it bột trắng từ tên buôn ma túy duy nhất mà cô biết. Về nhà Mariom nhỏ bé co quắp trên chiếc ghế bành mà hai người từng làm tình, ôm lấy gói bột, chiếc quần đen đã ướt đẫm tự bao giờ.

tumblr_m8ze12gep81rzqszwo1_1280.png

Tyron nhăn mặt khi nhìn thấy cánh tay đã gần bị hủy hoại của Harry vì tiêm chích. Cậu giục bạn mình vào bệnh viện ngay lập tức, còn Harry thì chích thêm một phát nữa vào hố đen sâu hoắm đó, vừa chích vừa rên rỉ về đau đớn.

Hố đen xấu xí, với tôi, như một cánh cổng giữa thực tại và ảo vọng, và chính nó cũng đang dần chết khi hai thế giới đến mức cực điểm của riêng nó.

 

tumblr_nvyjek17nc1sorugao1_500-1

 

“Khi nào anh về nhà?

Sớm thôi”

Cả Harry và Mariom đều khóc, khuôn mặt trang điểm kĩ chuẩn bị cho cuộc sex show mà cô ghê tởm đã bị ướt nhòa bởi dòng nước mắt trong khi Harry co lại trong trại giam.

Advertisements

Thông minh hay tử tế?

Tối qua Trương Anh Ngọc, phóng viên của Thông Tấn Xã Việt Nam tại ý có nói

screenshot

Đó là một câu nói ngắn gọn không kèm ngữ cảnh, không có giải thích của khổ chủ nên mỗi người có thể hiểu theo nhiều cách khác nhau mà để bàn luận sâu hơn cần hiểu

  • Thông minh là gì?
  • Tử tế là gì?
  • Thông minh và không tử tế thì sao?
  • Tử tế nhưng không thông minh thì sao?
  • Thông minh và tử tế cái nào quan trọng hơn?
  • Tử tế một cách có dụng ý (do thông minh) có khác gì với tử tế tự nhiên, và có cần phân biệt hai cái này hay không? Tử tế có dụng ý liệu có còn là tử tế nữa hay không?
  • Cái thông minh mà anh Ngọc đề cập là thông minh nói chung hay nói về những người biết cách làm lợi cho bản thân một cách tối đa dựa trên những gì mình biết (khôn ranh)?

Vì đây là một chủ đề đã được nhiều nguồn thông tin bàn luận nên mình sẽ dịch và tổng hợp lại

(Havard Business Review)_Câu chuyện của Jeff “Bà đã mất 9 năm tuổi thọ”

Bài viết của tác giả tên Jeff trên HBR có đan xen nhiều câu chuyện, trong đó có kể về một chuyến road trip của anh lúc mới chỉ là một cậu bé 10 tuổi khi đi cùng ông bà mình. Bà hút thuốc trên xe làm cho Jeff chịu hết nổi. Ngồi ở hàng ghế sau, cậu bắt đầu tính toán xem mỗi ngày bà hút bao nhiêu điếu, tác hại của từng điếu rồi hùng hồn tuyên bố đầy đắc thắng “Bà biết không bà đã mất 9 năm tuổi thọ rồi đấy”

Tính toán của cậu bé có thể chính xác nhưng phản ừng của bà cậu thì không lường trước được. Nghe vậy, bà bật khóc. Ông cậu yêu cầu cậu bước ra ngay lập tức và nói “Jeff, đến một ngày cháu sẽ hiểu rằng tử tế quan trọng hơn thông minh

Với Jeff, cậu đã thắng khi chứng minh được quan điểm của mình bằng những con số khó cãi, nhưng cậu đã không lường trước được câu nói đó có thể gây tổn thương như thế nào cho bà mình và rút cục thì cậu mất cả hai – khoảng thời gian vui vẻ trong chuyến Road Trip của cậu và cả ông bà mình, kèm một vết sẹo tinh thần do câu nói của cậu gây ra mà có thể không bao giờ tẩy xóa được.

Tuy nhiên câu chuyện trên lại có một lớp lang khác cần suy nghĩ – phải chăng câu nói thẳng thắn của cậu lại có thể khiến cho bà cậu giật mình mà bỏ đi thói quen hút thuốc có hại và khiến bà sống lâu hơn vài năm nữa?

Hành động của cậu trông có vẻ không tử tế hoặc tử tế, nhưng quan trọng mục đích của cậu là gì. Một mục đích tử tế có lúc lại được thực hiện bằng những hành động trông có vẻ vô cùng tàn nhẫn.

(Dalai Latma)_Tử tế chính là ích kỉ một cách thông minh

Con người vốn là một loài động vật ích kỉ. Hầu hết hành động của con người xuất phát từ động cơ cá nhân. Nếu việc gì không có lợi, chúng ta sẽ không làm và một cách bản năng, chúng ta tử tế trước tiên với những người nằm trong mối quan hệ gần nhất với bản thân (gia đình/ bạn bè)

Tuy nhiên con người không tồn tại độc lập mà tộn tại trong mối quan hệ tương hỗ với những cá nhân khác. Vậy nếu xét theo quan điểm vị lợi từ một cái đầu lạnh tanh thì cái nào có lợi hơn – tử tế với người khác có đem lại lợi ích cho bản thân hay không? Sự vận động thú vị đó rất giống với ý kiến của một bạn gái mình quen trên mạng (và mình vẫn đang chờ bạn phân tích sâu hơn)

screenshot001

Mình vẫn nhớ một năm trước mình có ở trọ với một chị gái sống với tư tưởng này một cách cực đoan. Câu cửa miệng của chị là “Bạn bè rút cục là để nhờ vả lẫn nhau hết”. Vì làm bạn trên cơ sở như vậy nên mặc dù an toàn vì có nhiều sự trao đổi lợi ích giá trị, sự tin tưởng thuần túy của chị lên người khác gần như bằng không.

Liệu nên xem xét tư tưởng này như thế nào? Hãy cùng nghe Dalai Latma phân tích nhé.

wise-selfish

Vốn người nổi tiếng thì hay bị tấn công, có không ít người đã lên tiếng chửi Dalai Latma là một kẻ ích kỉ khổng lồ. Tuy nhiên chính ông đã phân tích để bác bỏ luận điệu đó. Ông không khuyến khích chúng ta cần hi sinh bản thân vì người khác mà sống trên một nền tảng bền vững hơn khi nhận ra lợi ích cá nhân phụ thuộc rất nhiều vào mối quan hệ tương hỗ người người. Về mặt này thì cô bạn gái mình biết cũng có ý tương đồng khi bạn nói “Nếu thông minh mà không tử tế thì lợi ích đạt được chỉ là nhất thời mà thôi.

Mình cũng có thể liên hệ với môi trường mình từng làm việc ở vịnh Hạ Long. Tại đó có rất nhiều tàu ngủ mang lại lợi nhuận nhanh và nhiều cho những nhà kinh doanh. Ai cũng háo hức săn con mồi béo bở này, làm đầy vịnh bằng khói thải. Họ là những chiến lược gia thông minh nhưng ngược lại rất ngu xuẩn vì ai cũng cố để thu gom lợi nhuận nhiều nhất cho bản thân mà quên rằng khi vịnh bị phá hủy, họ sẽ không còn lại gì cả cho chính bản thân mình.

Nhưng thực tế có lẽ phức tạp hơn như vậy. Trong trường hợp lựa chọn giữa hai hành động – có lợi cho người khác nhưng mâu thuẫn lợi ích cá nhân chúng ta sẽ chọn cái gì? Ví dụ trong chương  trình tuyên truyền quét rác chúng ta có thể tham gia vì nhận thức được lợi ích của nó (bảo vệ môi trường mà bản thân đang sống) nhưng trong một chuyến trekking mệt mỏi chúng ta có sẵn sàng vứt đi vài chai nước để giảm đi gánh nặng trên lưng?

'According to this load analysis, we're overweight by one hundred and fifty pounds. Any suggestions?'
‘According to this load analysis, we’re overweight by one hundred and fifty pounds. Any suggestions?’

Câu chuyện cổ điển về một nhóm người sống sót trên một con thuyền có rất ít đồ ăn thức uống mà rút cục họ ăn thịt lẫn nhau thường được lấy ra làm ví dụ. “Cá lớn nuốt cá bé”, chúng ta hay bảo nhau như vậy.

Về cơ bản xã hội nói chung không nhất thiết là mô hình phóng to của con thuyền đó trong đó sự tồn tại của người này chính là sự đe dọa trực tiếp đến sự tồn tại của người kia. Trong xã hội bình thường, mỗi cá nhân đều có thể sản xuất ra một giá trị nào đó để đem lại lợi ích chung (khác với con thuyền lênh đênh mà lượng lương thực là cố định).

ích kỉ hay nha thân luôn là một câu hỏi thật khó trả lời mà có lẽ chỉ dựa vào câu nói của Dalai Latma là không đủ.

(Còn tiếp, hi vọng thế)

Tìm môi trường thực hành tiếng anh ở Sài Gòn ?

Với 9 triệu dân chưa kể xấp xỉ 40,000 expat và lượng khách quốc tế đến thường xuyên,  môi trường thực hành ở Sài Gòn vô cùng đa dạng.

Các nhóm có thể được phân loại ra 5 mục

Các CLB tiếng anh của local

Có rất nhiều CLB tiếng Anh mà với FB bạn có thể dễ dàng tìm ra chỉ với một vài từ khóa đơn giản. Có thể có đến cả trăm nhóm lớn nhỏ như vậy. Những nhóm này cũng thường xuyên có các sự kiện offline vào cuối tuần. Bạn có thể tìm nhóm gần nơi mình sống để sinh hoạt được thường xuyên hơn. Đặc biệt phù hợp khi bạn còn ngại giao tiếp với người nước ngoài.

2

American Center Ho chi Minh city

Là câu lạc bộ do đại sứ quán mĩ lập ra với 2 chi nhánh ở Hà Nội và Sài Gòn, American Center có độ chuyên nghiệp cao và tần suất sự kiện đều đặn. Bên cạnh những chủ đề văn hóa (tất nhiên sẽ bị Mĩ hóa nhiều và sẽ trao đổi nhiều về du học mĩ hoặc văn hóa Mĩ), AC còn trao đổi các chủ đề về kĩ năng mềm, chia ra các nhóm nhỏ (e-reading, short story) và một thư viện sách khủng tha hồ học cả năm không hết (đặc biệt nếu bạn muốn đọc sách về lịch sử văn hóa Mĩ hoặc sách luyện thi các chứng chỉ IELTS, TOEFL, TOEIC).

Bạn có thể update lịch của AC bằng cách subscribe qua FB hoặc xem trên website chính thức của AC.

Các CLB tình nguyện dẫn tour du lịch

Nếu Hà Nội nổi tiếng với Hanoikids thì Saigon Hotpot là một phiên bản student tour xuất sắc của Sài Gòn. Là tập hợp của nhiều sinh viên năng nổ, Saigon Hotpot tạo cơ hội trao đổi ngôn ngữ và văn hóa giữa sinh viên và người bản ngữ, đồng thời là môi trường rèn luyện kĩ năng rất tốt cho người trẻ (khả năng lead, hoạt náo, đáp ứng nhu cầu của nhiều đối tượng khách, tinh thần chia sẻ qua nhật kí tour).

Đặc biệt, các thành viên hậu Hotpot đã và đang có dự án riêng cho riêng mình, lan tỏa cơ hội cho các thành viên bên cạnh những chương trình trao đổi văn hóa thú vị với nhiều trường đại học trên thế giới.

Các nhóm trao đổi ngôn ngữ (dạy tiếng Việt) giữa Expat và Local

Một người bạn của mình muốn học tiếng Anh nhưng lại nhận xét “Đừng lợi dụng expat”. Mình chỉ buồn cười. Khi bạn đến một môi trường mới thì nhu cầu giao lưu với người bản địa là hiển nhiên, chả ai lợi dụng ai. Nếu mang tư tưởng đó trong đầu thì bạn chỉ bỏ qua những cơ hội giao lưu thú vị mà thôi.

Hiện tại mình chưa tìm thấy CLB tiếng việt nào ở SG, nhưng nếu bạn tham gia nhóm Expats & Locals in Saigon và subscribe event của họ thì sẽ có những event dạy tiếng Việt như dưới đây (hoặc nếu không có thì bạn tự lập 1 cái event đi, cũng okie) 😀

leản Vietnamế

Các event của expat (có thể đến nghe nếu t.a chưa vững và tham gia sâu hơn nếu t.a đã khá)

Expat ở SG có khá nhiều event hay ho, nên đến nếu tiếng anh bạn đã khá hơn. Một nhóm khá thú vị mà mình biết là

story telling

Cùng đến, nghe các bạn kể chuyện tếu và chia sẻ kĩ năng kể chuyện, tại sao không nhỉ?

**

Tất cả các nhóm chỉ cách bạn một cú click chuột, chưa bao giờ lại dễ dàng đến thế 🙂

 

“Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” – Haruki Murakami

Mình không phải là fan của chạy bộ. Kể cả nếu là fan của chạy bộ thì Haruki trong cuộc đua Marathon cũng không phải là hình ảnh một người xuất sắc. Ông không phải là vận động viên chuyên nghiệp, phấn đấu trở thành Iron Man.

13043634_781165692020163_1961288076640598882_n

Haruki chỉ đơn giản mô tả lại tất cả những suy nghĩ và cảm xúc sống động của mình trong quyển sách về việc chạy bộ cùng những triết lý cá nhân đã giúp ông duy trì nhịp sống và viết đều đặn xuất sắc suốt 67 năm. Một cuốn sách viết cho riêng ông, và cũng chính vì đắm chìm trong suy nghĩ của riêng ông, mình bị cuốn vào một cách say sưa 🙂

Quyển sách mua 6 năm trước ngẫu nhiên trong một hiệu sách gần trường đại học, mình biết mình sẽ mua lại. Đọc sách gì hay đọc bao nhiêu sách cũng chẳng quan trọng, chỉ là, đắm chìm trong một giọng nói trên giấy có khả năng giúp mình quên đi khái niệm thời gian. Và nếu may mắn thì sẽ khám phá ra một chân lý nào đó.

aging

“Đây là cơ thể của tôi, với tất cả những thói tật của chúng. Cũng như gương mặt tôi, dù tôi có không thích thì đó vẫn là cái duy nhất tôi có, vậy nên tôi phải chấp nhận thôi. Khi già đi, tôi tự nhiên chấp nhận điều này. Ta mở tủ lạnh ra và có thể chuẩn bị một bữa ăn tươm tất – thực ra là còn khá sang trọng – với những thức ăn thừa. Tất cả những gì còn lại chỉ là một trái táo, một củ hành, phô mai và trứng, nhưng ta không thể phàn nàn gì được. Ta đành chấp nhận cái ta có. Khi ta già đi ta học cách thậm chí bằng lòng với cái ta có. Đó là một trong ít ưu điểm của chuyện già đi”.
————

Những liên tưởng miên man không có mạch cụ thể của Haruki thường dẫn đến những vấn đề sâu nhưng lại được diễn tả rất trần trụi và giản dị. Ta già đi và chấp nhận thôi, biết sao giờ? Cũng giống như cảm giác của tôi khi nói chuyện với bác bạn 66 tuổi của mình. “Sao bác đã 66 mà còn cứ cố năng động, nói nhiều làm gì Sao bác không để tự nhiên?.”. Tôi thấy khó chịu.

Nhưng thực tế là bản thân việc bác biết chấp nhận việc già đi, cùng với những phiền toái nó mang lại để sống tốt và sống tích cực hơn tôi đã là điều đáng ngưỡng mộ (hoặc không). Trầm cảm vì tuổi già hay cố gắng sống (và không nghĩ về nó), cái nào tệ hơn?

This slideshow requires JavaScript.